Sự pha loãng là sự pha trộn tất nhiên xảy ra của vật liệu cơ bản và phần lắng kim loại mối hàn khi hàn.

Mục tiêu là giữ cho độ pha loãng càng thấp càng tốt để có được các đặc tính tối ưu của lớp kim loại hàn đắp cứng

Các vật liệu có bề mặt cứng mềm hơn thể hiện sự gia tăng độ cứng khi lắng đọng trên các vật liệu hợp kim cao hơn. Điều này là do cacbon và hợp kim lấy từ vật liệu cơ bản.

Tuy nhiên, vật liệu cơ bản thường là vật liệu không hợp kim hoặc hợp kim thấp và có thể cần nhiều lớp để đạt được độ cứng cần thiết. Nói chung, hai hoặc ba lớp là đủ.

Vì mức độ pha loãng là hệ quả không chỉ của quá trình hàn mà còn của quy trình, nên quá trình sau phải được thực hiện theo cách sao cho sự pha loãng ít nhất có thể xảy ra

Các yếu tố ảnh hưởng đến độ pha loãng

  • Tốc độ hàn
    • Tốc độ chậm – độ pha loãng cao
    • Tốc độ cao – độ pha loãng thấp
  • Cực hàn
    • DC- pha loãng thấp
    • AC pha loãng trung bình
    • DC+ pha loãng cao
  • Dòng nhiệt cấp (heat input)
    • Thấp – pha loãng thấp
    • Cao – pha loãng cao
  • Kỹ thuật hàn
    • Đường hàn thẳng – pha loãng thấp
    • Đường hàn lắc ngang – pha loãng cao
  • Vị trí hàn
    • Hàn leo dưới lên – pha loãng cao
    • Hàn bằng, hàn ngang, hàn leo xuống – pha loãng thấp
  • Số lớp hàn: càng nhiều lớp hàn thì độ pha loãng càng giảm
  • Loại kim loại mối hàn: Kim loại hàn hợp kim cao – ít nhạy cảm với sự pha loãng
  • Khoảng nhô điện cực (đối với dây hàn): dài – ít pha loãng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.